
Em để trái tim mình trống không như căn nhà ảm đạm không cửa nẻo không rèm treo không ghế bàn không sinh khí.
Em để da mình trơ khấc trong cái se sẽ đột ngột của ngày,cái vô chừng của đêm.
Em để mình bạc nhược trong mỗi cái tic tac thon thót của đồng hồ.
Em để mình nao núng trước một nhan sắc khác,tội lỗi,ganh ghét,đố kị.Em trở thành con người em từng căm ghét tận xương.
Em để máu mình tràn xuồng sàn nhà,đỏ tươi và ướt át,để nhuốm đỏ thế giới này,thế giới của anh,thế giới của em,nhưng không bao giờ là thế giới của chúng ta.
...vì anh ghét màu đỏ.
Em để tâm mình hỗn độn hư đốn,như thể một căn phòng bộn bừa lâu ngày không bàn tay mó tới,như chiếc ghế trống phủ bụi âm thầm nằm một chỗ suốt năm suốt tháng.Em để mình hỗn độn,như chính em.
Tránh xa.Phũ.
Chỉ là vì cô đơn thì khủng khiếp lắm.
Mà em thì lại không muốn ai đó cô đơn,
như em bây giờ...